Ở Nhật Bản còn lưu truyền một câu chuyện về nỗi đau của một người mẹ mất một đứa con thân yêu. Trong cơn đau buồn, bà tìm đến một thánh nhân và hỏi: “Tôi đang đau khổ và tuyệt vọng, ông có cách nào giúp tôi được không?”
Một người đàn ông bước vào cửa hàng rau quả và đòi mua một nửa cái bắp cải. Cậu bé bán hàng xin phép đi hỏi ý kiến của chủ. Cậu ta bước vào phòng phía sau nhà và nói:
Tại một xa xôi hẻo lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp trong làng đều vui mừng, vì họ tưởng như ngôi làng này đã bị lãng quên rồi.
"Tại sao chúng em phải học tất cả những điều ngu ngốc này?" Trong tất cả những câu hỏi và phản đối mà tôi đã nghe từ học trò của mình suốt bao nhiêu năm dạy học đây là câu mạnh nhất. Tôi trả lời học trò của mình bằng một câu chuyện sau.
Để có thêm người phụ đứng tên nhà cửa đất đai ê hề chứ!
Một cậu bé tính tình rất nóng nảy và cộc cằn. Một hôm, cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và dặn rằng mỗi khi cậu nổi nóng hay nặng lời với ai, hãy đóng một cái đinh vào hàng rào gỗ phía sau vườn và suy nghĩ về việc mình đã làm.
Trong giờ giảng về tâm lý - giao tiếp, thầy hỏi Tèo: - Này em! Hãy cho biết hoa hồng tượng trưng gì?
Xin cho biết qua về gia cảnh? - Nhà mặt phố, bố làm to. - Bằng cấp? - Đại học.
Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ Judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học Judo với một võ sư Nhật.
Trong một trận đánh quan trọng chống lại đội quân của kẻ thù với số lượng đông gấp bội, vị tướng cầm quân cảm nhận được sự lo lắng và cả sự sợ hãi ẩn chứa trên gương mặt và ánh mắt của những người lính của mình.
Xem tiếp